Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Tôi sắp bước chân liên tục ra khỏi nhà chồng mà lòng không hề nhẹ nhõm.

Mà tôi nghĩ mẹ một đời khó nhọc vì con, nay con cái lớn lại đi cả, có 2 đứa cháu ríu rít giờ lại đi nốt thì mẹ buồn và tìm cách trì hoãn là đương nhiên

Tôi sắp bước chân ra khỏi nhà chồng mà lòng không hề nhẹ nhõm

Tôi thấy bà thương con, thương cháu y như má tôi thương tôi vậy. Vậy mà con tôi chưa bao giờ nhận được cái bánh cái kẹo từ hai bác. Mỗi khi đi họp được cái bì thư, ông cũng về hỏi con dâu thích ăn gì ông mua. Vợ chồng tôi cưới nhau đã được 6 năm. Cũng vì tội tôi thiếu sữa, mẹ chồng cắt luôn khoản chăm sóc sau sinh. Cứ mỗi khi tôi có ý định quay lại Hà Nội đi làm thì mẹ lại trở ốm, tôi chẳng đành lòng đi.

Hết 5 tháng nghỉ sinh, cả chồng và cha mẹ chồng đều khuyên tôi ở nhà chăm con. Từ ngày về nhà chồng, tôi phải tự tay làm mọi việc. Đến nơi bà bảo tôi đứng đợi "mẹ vào một tý một mai" xong lại mãi chẳng thấy đâu. Ngay cả thái độ vùng vằng, đá thúng đụng nia cũng chưa bao giờ có. Vì mang thai đôi không quay đầu nên tôi phải sinh mổ , lại bị hậu sản nên sức khỏe sau sinh khá yếu.

Tôi làm hư, làm đổ cái gì, bà cũng nói rất lâu. Tôi sẽ thôi không ở với bác mẹ chồng nữa. Tôi cũng chưa nhận một tài sản nào từ phía chồng, nhà cửa xe ở Hà Nội đều do 2 vợ chồng tôi tay trắng mà làm nên. Đi đường gặp chuyện, mẹ cũng nhón tay làm phúc.

Thế nên nếu tôi ở đây có gì không phải, mẹ cảm thấy không chấp nhận, thì cứ gọi cho anh chị.

Bố chồng tôi cũng từ đó mà thêm việc trông trẻ buổi sáng, vì để ông dắt cháu đi thì tôi mới yên tâm được là ông sẽ dắt về đúng giờ.

Tôi nghĩ rút cục mẹ cũng mở lòng với mình. Tôi càng thấy có lỗi với gia đình. Vẫn biết lọt sàng xuống nia, nhưng đến khi cháu tôi từ trong Nam ra Hà Nội thi học trò giỏi, mới ghé đến thăm cô, tôi dắt cháu ra chợ mua vài bộ áo xống và ít quà gửi về cho ba má và anh chị, mẹ mắng tôi đem tiền cho nhà ngoại ngay trước mặt cháu.

Nhiều buổi sáng, tôi cho cháu ăn xong, đã lên xe rồi mẹ còn bắt xuống vì bộ áo quần cháu mặc "nóng quá", "lạnh quá" hay thậm chí là "nhà quê quá". Được một thời gian, không hiểu bà nói chuyện với chồng tôi thế nào, lại biết được chúng tôi có 1 sổ tiện tặn.

Lúc chúng tôi yêu và cưới nhau, mẹ cũng chưa một lần lên tiếng phản đối. Tiền chồng tôi gửi về, tôi cũng chủ động đưa hết cho mẹ cầm.

Tôi dạy con yêu quí ông bà, trước mặt con chưa bao giờ tôi nói điều không hay về mẹ. Sáng đưa con đi trẻ, đến chỗ làm, chiều về cơm nước, tắm rửa cho con, tối vẫn duy trì công việc làm thêm. Vì cam kết với công ty nên chắc chắn anh phải làm tiếp ở Hà Nội.

Hơn nữa mỗi lần mẹ kêu ốm, là chồng tôi lại lo âu. Nên khi ông bảo "Mẹ con như vậy nhưng tâm rất tốt, chẳng qua là vì thương con, thương cháu. Hôm thì tôi bê cháo của con ra, đã thấy 2 đứa đi đâu với bà nội. Phải nói, tôi sống được ở nhà chồng là nhờ bố chồng. Nấu nướng cũng có bữa ngon bữa dở. Chứ một mình tôi chăm 2 con nhỏ sợ quá sức. Tôi chẳng nghĩ mình có thể đánh mất được sổ tiện tặn, nhưng thấy mẹ chồng đã nói thế nên cũng không giữ làm gì.

Chỉ hơn 1 tháng nữa, chồng tôi sẽ về hẳn. Trong khi thực tiễn tôi phải đóng 9 triệu tiền sinh hoạt mỗi tháng không kể tiền sữa, bỉm cho con.

Nhưng mẹ không bao giờ có ý hại ai, không tham của người. Bố chồng, cô bác họ hàng bên chồng đều rất quý tôi. Vậy mà 3 năm rồi, mẹ vẫn khó chịu gì đó với tôi. Tôi lù mù hiểu ra, là mẹ sợ tôi giấu tiền tài con trai, để sau này con trai mẹ thiệt thòi.

Từ đó, tôi chỉ cố sức tự mình làm hết mọi việc. Tôi tin là mình có lòng, người khác dần sẽ hiểu. Tôi biết mẹ thương và lo cho chồng tôi, nhưng chẳng lẽ con người tôi thế nào, sống chung mấy năm mà mẹ còn không hiểu? Nếu tôi ăn ở hai lòng, thì việc mẹ kêu ốm kêu đau sao giữ được tôi ở đây cùng mẹ đến giờ và chịu bao lăm cái vô lý của mẹ? Như bố chồng tôi, thẻ nhà băng của ông, mẹ cũng giữ.

Đợt đó cháu về kể với anh tôi, làm anh trai chị dâu phiền lòng. Tôi cũng có đôi lần tâm sự với mẹ, rằng tôi về đây mọi sự đều là lạ. Chồng tôi đồng ý, nhưng mẹ thì phản đối quyết liệt, bảo rằng vợ chồng tôi trên đó có nhà rồi, còn mua thêm làm gì nữa.

Bao lăm năm tôi đã sống như thế, chưa gặp phải chướng ngại gì. Tôi không muốn má lo, nên nói với má tại không quen cách sống nên không biết ở đây không ai làm vậy. Ai khen tôi, mẹ nói luôn là thằng Huy (chồng tôi) hay con Hoa, con Linh (chị chồng tôi) còn tốt vạn lần hơn. Chỉ có bố mẹ là gần gũi nhất, nên mong mẹ coi tôi như con gái, vì tôi cũng sẽ đối với mẹ như chồng tôi với mẹ.

Hàng ngày tôi chỉ phải lau dọn phòng ngủ của mình và tầng 1. Tôi cũng chưa bao giờ diễn đạt là tôi ngại về nhà chồng, ngược lại còn rất thật lòng muốn hòa nhập. Mọi người từ láng giềng đến họ hàng đều nghĩ quan hệ mẹ chồng với tôi rất tốt đẹp. Chị dâu tôi vì sợ bố mẹ buồn, nên dặn con không nói cho ai biết.

Ngày lễ, Tết hay sinh nhật mẹ, tôi đều có quà chu đáo. Ba má tôi có con gái út lấy chồng xa, nhưng bù lại 4 anh chị tôi đều quây quần trong tỉnh thành. Sau đợt tôi chăm mẹ mổ 2 tuần, tôi thấy mẹ có vẻ dễ tính với tôi hơn, tình cảm với tôi hơn. Tuần nào tôi cũng có nguy cơ đi làm muộn vì những "phát sinh" từ mẹ chồng.

Nhìn cháu khóc vì đói, bà nội xót xa nên suốt ngày mỉa mai trách móc tôi là hạng đàn bà vô ích, không nuôi được con. Mẹ chồng tôi lúc nào cũng xét nét, từ bữa cơm nấu không vừa khẩu vị, đến bộ xống áo con tôi mặc.

Nghĩ nếu bố mẹ tôi cô quạnh như cha mẹ chồng, tôi đã rơi nước mắt. Đối với họ hàng, xóm giềng hay đồng nghiệp mẹ đều sống có tâm. Trong lúc đó ở nhà, tôi sẽ hỏi mẹ sáng nay cháu mặc bộ này có được không, mẹ có đi đâu không. Chúng tôi cùng là dân tỉnh lẻ nên từ lúc yêu nhau thời sinh viên đã nỗ lực phấn đấu để xây dựng sự nghiệp, công việc ở Hà Nội.

Tối tôi cắm máy giặt, thì sáng ông dậy sớm phơi trước khi đi làm. Với lại, hồi tôi ở Anh, thấy ai sinh con đều phải tự săn sóc, chứ không bao giờ có ông cô đỡ đần như ở Việt Nam. Thôi thì mẹ nào chả thương con, với lại tôi cũng không có ý đó nên vội đưa cả sổ kiệm ước cho mẹ. Dịp này dịp nọ, tôi đều gửi quà gửi tiền cho anh chị và các cháu.

Trước đây, mọi người có việc ở Hà Nội, tôi đều chu đáo tận tình, chưa bao giờ để mếch lòng ai. Dần dà, tôi phải cho con dậy sớm thêm 30 phút, chỉ để "trừ hao" phần cảm nhận thời trang, thời tiết, thể thao hay giao lưu tầng lớp đột xuất của bà nội cháu.

Sáng cũng có khi ngủ quên vì đêm trước thức khuya, cho nên con cái không kịp ăn uống đàng hoàng phải mua cháo nhà trẻ cho cô giáo đút… Nhưng lúc nào tôi cũng vậy, chưa bao giờ tôi dám ở không.

Bà bảo tôi là đứa lẻo mép, nói không giữ lời, lại manh tâm thủ riêng tiền của chồng. Không việc gì tôi làm mà mẹ vừa ý. Tôi bị sốc đích thực. Tôi không muốn kêu khổ, nhưng quả thực lúc nào cũng quay cuồng, chưa bao giờ được đi ngủ trước nửa đêm.

Thế nên tôi tự khích lệ mình theo nếp sống phương Tây cho tiến bộ. Không phải tôi không ngờ mẹ chỉ viện cớ để cản ngăn tôi. Và để yên tâm không phải làm cá, xay cua thình lình, tôi chuyển luôn việc đi chợ buổi chiều sang sáng sớm, dặn người ta làm luôn cho ở chợ rồi mới mang vào nhà

Tôi sắp bước chân ra khỏi nhà chồng mà lòng không hề nhẹ nhõm

Mẹ chồng tôi đợt đó hay kêu đau người, rồi bị u xơ khiến chồng tôi lo âu không yên. Ai ngờ mẹ chồng tôi gạt đi, còn gọi điện cho má tôi bảo tôi là đứa lười biếng, muốn bôi tro trát trấu vào mặt mẹ chồng. Mẹ chồng tôi tuy không chấp thuận với con dâu, nhưng lại rất sợ mang tai mang tiếng với người dưng. Đằng này bố chồng, họ hàng cô bác đều quý tôi, thương tôi chứng tỏ tôi đâu phải đến mức chẳng thể bằng lòng được.

Dần dà, tôi phải cho con dậy sớm thêm 30 phút, chỉ để "trừ hao" phần cảm nhận thời trang, thời tiết, thể thao hay giao lưu tầng lớp đột xuất của bà nội cháu. Mặc cho tôi miêu tả là cháu có nhiều bộ thay đủ các loại thời tiết trong ba lô, tôi phải vào làm đúng giờ nên sẽ nhờ cô giáo ở lớp thay hộ, bà vẫn một mực bắt phải thay ngay ở nhà.

Vì lương thai sản của tôi khá cao, nên tôi ngỏ lời thuê một người giúp việc để mình có thời gian ngơi nghỉ. Tôi cũng nghĩ, con mình thì mình phải có bổn phận nên cũng không dám đòi hỏi ai. Tôi nghĩ tôi có thể còn dở nhiều chuyện, nhưng tôi thực chất không phải người xấu. Chỉ tội cứ quanh chăm con cái nên tôi chưa kịp lấy đưa mẹ ngay. Cũng may là người có bằng cấp và kinh nghiệm như tôi ở cái thị thành nhỏ này khá hiếm, bác mẹ chồng tôi lại quan hệ rộng nên thu nhập của tôi cũng đủ trang trải.

Cứ vậy con tôi 1 tuổi, rồi 2 tuổi. Không phải ai cũng hoàn hảo, nên mẹ có cụt với người này người kia tôi nghĩ cũng là chuyện bình thường. Sau hôm đó, mẹ không trò chuyện với tôi mấy tuần liền. Bà bảo bà đau yếu luôn, chỉ có thể tự chăm mình, tôi không nên mong chờ gì.

Tôi nghĩ trên đời hiếm có người bố chồng nào tốt như ông. Sao hai người phụ nữ đều hết lòng vì chồng tôi, mà sống với nhau 3 năm rồi vẫn không hiểu được nhau? Tôi biết con người ai cũng có lúc sai lúc đúng. Sáng hôm mai sau dậy, vừa dò dẫm xuống cầu thang, tôi đã bị mẹ chồng mắng té tát.

Tôi thấy mẹ gay gắt nên cũng không nhắc lại. Ông mấy chục năm đi làm chưa bao giờ được cầm đồng lương của mình. Cũng may bố chồng tôi nói đỡ cho vài lời mà anh không trách móc tôi. Tôi không làm như thế với con trai mẹ mà mẹ vẫn còn nghĩ xấu cho tôi đến vậy.

Bố tốt tính, thương con dâu nên cuối tuần ở nhà ông lau chùi hết 3 tầng nhà. Trước lúc về, anh nói với mẹ, tôi là út nên từ nhỏ được nuông chiều, với nếp sống miền Bắc có lẽ còn chưa quen, nhưng đã thương ai là thương hết dạ chứ không phải người bạc nghĩa, cũng chưa bao giờ lấy của ai cái gì.

Đi làm có khi về muộn, phải nhờ bố chồng đón con và mẹ chồng nấu bữa tối. Nên tôi càng không hiểu nổi, một người xa lạ có thể khiến mẹ động lòng, mà sao tôi ở với mẹ 3 năm, sinh ra cháu nội mẹ, một lòng yêu con trai mẹ, thực tâm muốn báo hiếu mẹ, mà mẹ vẫn không ưng ý về tôi? Phải như tôi càn quấy thìa là một chuyện. Phần vì muốn chồng đi được yên tâm, phần vì nghĩ ông bà khuyên cũng có lý nên con đầy tháng thì tôi đưa 2 cháu về ở với cha mẹ chồng.

Tôi lại không đủ sữa cho 2 bé bú nên cháu phải bú kèm sữa ngoài.

Đi chợ có khi mua nhầm ghẹ ộp, cá ươn. Mẹ chuyển sang giữa buổi gọi tôi về chở mẹ đi khám đau đầu, đau tay đau răng, hay chiều đón cháu về sớm để mẹ cho sang cơ quan mẹ giao lưu.

Thế nhưng, sang họ hàng thôn ấp, mẹ chồng toàn kể phải thức đêm bế cháu cho tôi ngủ mà tôi thì không biết điều, ban ngày cũng không biết đường ôm con cho bà chợp mắt một lát. Anh với cha mẹ tôi sẽ ra tận ngoài này xin lỗi và dắt tôi về dạy lại. Cách đây 3 năm, tôi chuẩn bị sinh đôi 2 bé đầu lòng thì chồng tôi được cử sang Mĩ làm việc theo chương trình đàm luận nhân công của tập đoàn. Tôi cũng còn vụng nhiều chuyện.

Hai tuần sau anh với chị dâu nói đi công tác Hà Nội, ghé vào nhà chồng tôi, mang rất nhiều quà miền Nam, còn sang thăm hết thảy chú bác bên cha mẹ chồng.

Tuy có nhiều việc mọi người hiểu lầm tôi, nhưng mọi người cũng không coi đó là chuyện lớn, chỉ nghĩ tôi trẻ người non dạ, bản thân tôi cũng chưa hề thanh minh. Nếu không có bố chồng tôi can, mẹ còn định gọi điện sang mắng tôi với má tôi. Khi không được thì chuẩn bị ý thức tối về nghe mẹ chì chiết đến mệt mới thôi. Mà nào tôi có hẹp hòi với 2 chị chồng.

Phải tội 2 đứa bé, đứa nào cũng chỉ đòi ti mẹ, chẳng chịu bú bình. Thi thoảng tôi cũng đưa mẹ đi chọn sắm quần áo, rủ mẹ đi chùa, nấu món này món kia mời cả đồng nghiệp của mẹ đến giao lưu.

Là tự gia đình chồng muốn tôi về. Thậm chí bà còn có vài phần tự hào vì con dâu có công việc ổn định, có bằng cấp hẳn hoi. Bố mẹ chồng và chồng đều khích lệ tôi về nhà chồng (cách Hà Nội hơn 100km) để sinh con, tiện ông bà coi ngó cháu. Bà bảo thần tử cái rối trí có khi lại lẫn lộn, nên đưa bà cầm hộ cho an tâm. Mẹ chồng tôi không phải người xấu. Tôi nghe anh nói, muốn khóc mà cố nén vì sợ mẹ diễn dịch.

Tôi thì cũng nghĩ mình không khéo, để mẹ hiểu lầm nên hết lời xin lỗi. Má tôi vì chuyện này mà áy náy với thông gia. Sao hai người phụ nữ đều hết dạ vì chồng tôi, mà sống với nhau 3 năm rồi vẫn không hiểu được nhau?.

Chờ chán chờ chê, 2 bố con đi tìm thì thấy 2 đứa ra công viên đạp xe thể dục buổi sớm hay đang hát hò múa may ở quán nước nào đấy.

Mẹ kể với mọi người là phải nuôi báo cô 3 mẹ con tôi. Tôi biết thương ba má mình, thì sao lại nỡ bỏ mặc cha mẹ chồng được. Tiền mẹ bảo giữ hộ vợ chồng tôi, mẹ sẵn sàng đem cho chị chồng mua tủ lạnh, hay gửi mua vi tính cho con chị mà chẳng cần hỏi ý kiến vợ chồng tôi trước.

Nhưng chỉ được một thời kì ngắn, mọi việc lại quay về như cũ. Hôm thì 3 mẹ con chuẩn bị đi, bà lại gọi lại làm con cá cho tươi… Tuần nào tôi cũng có nguy cơ đi làm muộn vì những "nảy sinh" từ mẹ chồng. Năm ngoái, giá nhà trên Hà Nội giảm, tôi bàn với chồng đem tiền tần tiện mua một đám đất. Con đừng trách mẹ", thì tôi càng kiên tâm cảm hóa mẹ chồng.

Nhưng tôi bước chân ra đi khỏi nhà chồng mà lòng không hề nhẹ nhõm. Tôi thực sự không hiểu tại sao mẹ chồng lại làm thế? Tôi không đòi bỏ Hà Nội về ở với mẹ. Đi đến cơ sở nào ông cũng khoe con dâu giỏi. Chúng tôi được học bổng cao học ở nước ngoài nên công việc cũng có nhiều thuận lợi, thu nhập không đến nỗi nào.

Thương chồng, thương con nhỏ, thương cả bố mẹ chồng con cái đều đi xa, tôi nghỉ việc ở Hà Nội, nhận làm thêm biên dịch và luyện thi tiếng Anh tại nhà. Tôi cứ nghĩ mãi, không biết mình sai ở đâu. Phần vì thương con, phần vì ảnh hưởng bởi suy nghĩ của mẹ chồng, tôi lúc nào cũng căng thẳng vì cảm giác có tội với con, có lỗi với nhà chồng. Lúc chợ có tôm cua ngon, tôi cũng mua đóng hộp gửi xe lên Hà Nội.

Hôm khác thì bà bảo tôi chở con đi học nhưng chở bà đi cùng sang nhà người quen gần nhà trẻ. Tôi cũng chưa một lần kể chuyện ở nhà chồng cho chồng, cho bạn bè hay bố mẹ anh chị tôi nghe. Các anh chị họ bên phía mẹ, hay thậm chí là con của đồng nghiệp của mẹ, tôi đều giúp được gì là giúp, mong mẹ được mở mày mở mặt. Mẹ còn gọi điện cho chồng tôi kêu khổ.

Từ đó, những chuyện lặt vặt cứ xảy ra làm tôi dần dần không còn tình cảm với mẹ chồng như trước. Ông còn lấy hết cả bằng cấp, chứng chỉ của tôi photo đem cho mọi người xem để "tiếp thị" cho công việc dạy tiếng Anh tại gia của tôi nữa.

Mỗi lần như thế, tôi lại phải lấy lý do gặp đối tác, đi nhà băng để rời văn phòng. Thời gian sau, có lần nghe mẹ nói với bố, là mẹ không đồng ý vì chồng tôi đi vắng, để tôi mang tiền đi mua bán, nhỡ đâu qua mặt chồng thì mấy tỉ bạc bị tôi cướp trắng.

3 năm ở nhà chồng, tôi chưa bao giờ cãi mẹ một lần, mẹ bảo gì tôi đều nỗ lực kết nạp theo phương châm "nhập gia tùy tục". Nhưng gừng càng già càng cay, mẹ vẫn là mẹ, mẹ phải hơn tôi một cái đầu. Hàng ngày tôi cơm nước việc nhà chăm con mọi khoản, đêm thì lục sục pha sữa dụ dỗ 2 đứa con vừa đầy tháng.

Tôi quyết định tìm một công việc ở quê chồng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét