Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013

Thương vợ tự thêm mới vào ti sau khi sinh.

Ngày trước em tự tín về ngoại hình bao lăm thì hiện giờ em lại tự ti và hổ ngươi về thân của mình bấy nhiêu

Thương vợ tự ti sau khi sinh

Cơ thể của em đã xấu xí hơn một tẹo, cũng chính là sự hy sinh lớn lao cho niềm hạnh phúc tuyệt trần mà cha con tôi đang có. Em than vãn về dạng hình xồ xề hiện tại. Nhưng dường như điều đó cũng không thể làm thay đổi suy nghĩ thụ động trong em. Tôi hạnh phúc biết bao khi em hạ sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh.

Thỏ thẻ với em mãi cũng không phải là cách. Cũng lạ, người nữ giới sau khi sinh thật khó để lấy lại vóc dáng như ban đầu, dù vợ tôi có làm gì thì em cũng vẫn vừa béo, vừa hơi thô bè.

Tôi hàm ân em còn không hết thì làm sao tôi có thể chê bai em được.

Chỉ vài ngày sau thì đâu lại vào đấy, em lại trở về trạng thái mặc cảm của mình. Nhiều lúc buồn ngủ em vẫn thế thức để đọc sách hay làm gì đó vì sợ ngủ nhiều quá lại mập thêm.

Cả ba vòng, em không còn chấp nhận với vòng nào cả, nhưng khổ đau nhất vẫn là ngấn mỡ quá dày ở vùng bụng. Khuân mặt em chỉ thường ngày chứ không đẹp, ai nhìn vào cũng thấy vậy. Chỉ vài ngày sau thì đâu lại vào đấy, em lại trở về dạng tự ti của mình. Vơ những điều tôi đang cầm mỗi ngày chính là vì tương lai của mẹ con em. Khi em vào cửa hàng và nói muốn mua váy, cô bé hỏi mua váy cho ai, em đáp là mua để em mặc thì cô bé liếc khắp người em một vòng rồi thẳng thừng xin lỗi, nói là trong tiệm không có size vừa với chị đâu.

Tôi đã tìm nhiều người nhờ tham vấn để hiểu hơn về tâm trạng của vợ, đồng thời tìm các phương pháp giúp em dần dần lấy lại vóc dáng ngày xưa, em thì đôi lúc tỏ ra háo hức, nhiều khi tỏ vẻ chán ngán. Vợ ơi, em biết không?. Có lần, em nói đi mua sắm vài bộ váy, thế rồi một lát sau em tay không trở về và bỏ vào phòng, nằm khóc.

Và em trở thành hổ hang khôn xiết. Chỉ cần nhìn thấy em vui vẻ và tự tin là tôi sẽ không còn băn khoăn, lo lắng nữa. Những cái váy trước đây bị rộng thì hiện giờ vẫn không thể nào xỏ vào được. (Ảnh minh họa) Thế rồi em đơm mất tự tín về bản thân mình. Nhưng khi thiên thần của chúng tôi được 3 tháng, em chuẩn bị đi làm trở lại thì em chợt nghĩ nhiều hơn về ngoại hình của mình.

Em muốn ăn kiêng nhưng lại sợ con không đủ chất nên rồi bỏ ý định. Bài liên tưởng:   Thương vợ mặc cảm sau khi sinh Thương vợ phải làm việc nhà Trai thương vợ nắng quái chiều hôm… Chồng bắt nhân tình vì thương vợ! Nhìn vợ mình, thương vợ bạn! Thế rồi em ngần ngại không dám ra ngoài, ban sơ là chối từ gặp bạn bè chồng, sau đó là đồng nghiệp, rồi thậm chí là cả những người bà con quen thuộc ưa phê bình, góp ý em cũng ngại gặp.

Những lời ấy đều xuất phát tự đáy lòng của một người chồng, một người cha. Nỗi sợ hãi đối với cái xấu cũng biểu đạt muôn hình vạn trạng và khó đoán. Em đã sinh cho tôi một thiên thần, làm cho cuộc sống của tôi trở thành đẹp và có ý nghĩa hơn.

Dù cơ thể của em có xấu xí hơn trước, nhưng tình tôi dành cho em vẫn không hề đổi thay. Nhưng em có nét hồn hậu và dịu dàng của một người nữ giới đảm nhận, chuyên chính.

Hơn nữa, vóc dáng của em là niềm khát khao của rất nhiều cô gái khác.

Em lao vào tập thể dục, nhưng dù tập liên tiếp cả tháng vẫn không cải thiện được tình hình. Em cao hơn 1,6m, vóc dáng cân đối, ba vòng đâu ra đấy. Bao nhiêu việc em làm đều vì chồng, vì con. Thế thì làm sao tôi có thể chê em xấu được? Nhưng những lời an ủi của tôi hình như chỉ có tác dụng tức khắc. Em buồn bã chạy thẳng về nhà mà không đủ tự tin để bước vào một cửa hàng nào khác nữa.

Nhưng những lời an ủi của tôi nghe đâu chỉ có tác dụng tức thời. Tôi ôm em vào lòng, tôi nỉ non với em những lời thật ngọt ngào. Nhiều lúc thương em quá, tôi ước gì có thể chịu đựng thay em những xấu xí ấy để vợ mình được tự tin, vui vẻ như xưa. Khi mang thai, cũng như bao người phụ nữ khác, em tăng cân vùn vụt. Những nạm của tôi không phải là vì em xấu hay em đẹp. Nhưng thú thiệt, không ít khi tôi đẻ bực bõ, vì bản thân tôi khuyên lơn thật nhiều mà em chẳng chịu nghe lời, cứ than vãn mãi.

Mẹ con em đã cho tôi nhận thức được nghĩa vụ của một người gánh vác gia đình, để tôi xác định được đích lớn lao cho cuộc sống của mình. Vùng vai và bắp tay cũng trở nên thô hơn. Và em đã làm được điều như thế. Chỉ muốn nói với em rằng dù thế nào thì tôi vẫn thương em lắm, không phải vì em là vợ tôi, mà còn vì em là mẹ của con tôi nữa.

Tâm lý của nữ giới thật phức tạp. Sinh ra một đứa con mạnh khỏe, dễ thương mới là điều chúng tôi trông chờ nhất. Nhưng thú thiệt tôi cũng chẳng biết phải làm gì hơn ngoài việc tìm cách khích lệ để em đừng buồn và tự ti như thế nữa. Vì niềm vui lớn lao đang mang trong người, em đã không chú ý gì đến sự thay đổi trên thân thể mình. Em hay nói đùa với tôi rằng, khuân mặt em không đẹp nên em phải giữ gìn vóc dáng của mình, đó là tài sản quý báu nhất mà ông trời đã ban cho em.

Tôi luôn thỏ thẻ với em, rằng em đừng mặc cảm như thế, tôi luôn yêu em. Em lục tung các bộ váy áo cũ rồi lại tiu nghỉu gấp lại, cất vào tủ. Ai cũng nói tôi thật may mắn khi cưới được một người vợ vừa nhân hậu lại vừa dịu dàng. Tiếng khóc, tiếng cười của đứa con ngây thơ đã cho tôi niềm hạnh phúc trót của một người đàn ông thực sự. Hỏi mãi, em mới thút thít kể rằng em mới bị hổ thẹn vì thái độ đáng ghét của cô bé bán hàng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét