Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Câu chuyện xung quanh ngày hôm nay cái răng.

Bữa nay thì cả nhà nhao lên vì cái Đậu con Nhiên bốn tuổi lên cơn sốt. Người nóng như hòn than. Nha sĩ vừa dùng máy móc tối tân hút tủy răng. Nhiên đi nhà hát. Đành phải gọi điện cho ông nội đến trông hộ cái Đậu. Vừa vào cửa đã cười ha ha: “Cái Đậu mọc răng hả? Còn ông. - Làm gì có! Mà có cũng không có tiền mua! Nghe hai mẹ con rầm rì. Vì đang lúc ấy chỉ có cách quên đau là nện cho mỗi đứa một trận.

Ôi. Chỉ nằm vật vờ trên vai mẹ. Bảo: - khổ! Nhưng gái này! Đau thế đã đi đến đâu. Hàn chỗ hở. Đau đến mức còn muốn uống thuốc độc chết quách đi cho xong cơ. Chị nhỉ. Hút. Nhiên ra phòng răng. Nhìn con nhăn nhó. - Bây giờ thì cũng vẫn thế thôi. Chữa bệnh. Và để quên cái răng đau. Cái răng! Cái đẹp.

Chép miệng: - Khổ! Thế mới thấy các cụ nhà mình ngày xưa khổ quá! Nhiên rơm rớm nước mắt. Hàn ba chiếc răng như em phải trả những hơn 600 ngàn đồng. Tôi ấy à. Một bài thơ của thi sĩ Vũ Tú Nam: Chiếc răng cấm cuối cùng đó tự rụng/Ta ném nó ra vườn/ Thế là chẳng còn chiếc răng nào nữa/Toàn răng giả/ Răng giả mà ăn thật/Tám mươi ba năm nay ta tiêu thụ bao lăm gạo thịt/Cả các món hư danh/Ăn vào chỉ trống lổng thêm.

Góp chuyện: - Cái răng đúng là nỗi khổ của con người. Mà thương quá. Ông nội đến. Bà ngoại vừa bị cúm. Bằng giá ba tạ thóc. Ông hết nợ với răng lợi rồi! Thì ra chiếc răng cuối cùng của ông đã rụng. Mẹ Nhiên lên thăm con gái. - Lúc ấy mẹ uống thuốc gì? - Thuốc gì! Lấy hạt muối nhét vào. Khổ. Nhiên lại kể chuyện nọ. Nó sốt mọc răng.

Chị ạ. Rồi ông oang oang đọc thơ. Chứ thuốc gì? - Thế không có thuốc như Rodogyl của Pháp hiện nay à. Con nít mọc răng là chuyện đổ đình đổ chùa. Cái khổ của con người! Ma Văn Kháng. Và đòi uống nước. Mỗi lần đau răng là con cái chả đứa nào dám đến gần. Nghe chuyện ông hàng xóm đánh con vì đau. Ngày xưa tao đau lăn từ trên giường xuống đất.

Người lớn đau răng là khốn khổ chỉ kém có đau mắt thôi. Cạo cao răng cho Nhiên vừa nghe. Hai mắt đỏ đọc. Không nhét hạt muối vào thì tiền đâu mà đến phòng nha khoa hiện giờ. Ông láng giềng đi sang. Bao giờ dân mình đau ốm có đủ tiền mua thuốc.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét